Tôi sẽ không giả vờ đây là bài “review khách quan”. Tôi làm ở xưởng gỗ Mộc Linh — đơn vị sản xuất Ghế Ponti. Nhưng tôi cũng đã ngồi trên chiếc ghế này gần như mỗi ngày trong tám tháng qua — và có vài điều tôi muốn nói thật, kể cả những thứ không hoàn hảo.
Ấn tượng đầu tiên không phải là thứ tôi mong đợi
Khi chiếc ghế về đến tay, điều đầu tiên tôi làm là nhấc lên. Và tôi gần như ngã ra sau vì nó nhẹ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Phản xạ tiếp theo — thứ mà tôi nghĩ ai cũng sẽ làm — là ngồi thử và lắc. Xem có kêu không, có lung lay không. Không. Chắc, im, và cái cảm giác chắc đó rõ ràng không đến từ trọng lượng mà đến từ cấu trúc khớp nối. Điểm thú vị đầu tiên.
Nhưng thứ thực sự làm tôi bất ngờ là cảm giác ngồi. Tôi đã quen với kiểu ghế mà bạn phải “thích nghi” một thời gian — ghế quá cứng ban đầu, hoặc cần đệm thêm để thoải mái. Ghế Ponti thì không. Ngồi lần đầu đã thấy ổn ngay, và tôi không hiểu tại sao mãi đến khi xem lại bản vẽ kỹ thuật: góc nghiêng của tựa lưng được tính toán để giữ cột sống ở tư thế tự nhiên, không ép bạn phải ngồi thẳng cứng nhắc hay ngả quá nhiều.
Tám tháng — những thứ tôi không ngờ tới
Lớp sơn giữ tốt hơn tôi kỳ vọng. Văn phòng chúng tôi có mấy chiếc được dùng như ghế làm việc kiêm ghế tiếp khách, tức là người ngồi vào đứng lên suốt ngày. Sau tám tháng, không có vết trầy nào đáng chú ý — và tôi đã chủ động quan sát vì tò mò.
Điều tôi không ngờ tới là cách ghế này thay đổi không gian xung quanh nó. Nghe có vẻ khoa trương, nhưng thực ra rất thực tế: vì ghế nhẹ và mảnh, những chiếc khác trong phòng tự nhiên trông “thoáng” hơn. Một căn phòng với bốn chiếc ghế Ponti nhìn khác hẳn với bốn chiếc ghế bọc nệm to — dù diện tích không đổi.
Tôi cũng để ý rằng khách đến chơi hay cầm lên xem. Không phải vì nó lạ mà vì nó nhẹ bất ngờ — và cái khoảnh khắc ngạc nhiên đó luôn dẫn đến câu hỏi “cái này ở đâu ra”. Đó là kiểu marketing không mua được bằng tiền.
Thứ không hoàn hảo
Tôi nói thật: ghế này không phải để ngồi cả ngày liên tục. Nếu bạn cần ngồi làm việc 8 tiếng không nghỉ, bạn cần ghế công thái học với tựa đầu và điều chỉnh lưng. Ghế Ponti không phải thứ đó và không bao giờ tự nhận là thứ đó.
Mặt ngồi hơi nhỏ với người có khổ người lớn — đây là thực tế của ghế thiết kế theo tỷ lệ Italy mid-century, vốn được tính toán cho vóc người Địa Trung Hải. Không phải lỗi, chỉ là điều cần biết trước.
Và nếu nhà bạn có trẻ nhỏ đang học leo trèo mọi thứ — thì những chiếc ghế có chân mảnh thường là mục tiêu yêu thích của chúng. Chưa có sự cố nào ở chỗ chúng tôi, nhưng tôi sẽ không để chiếc ghế này làm đồ chơi leo núi cho trẻ 3 tuổi.
Vậy có nên mua không?
Câu trả lời thật sự là: phụ thuộc vào bạn đặt nó ở đâu và dùng nó để làm gì.
Nếu bạn cần ghế phòng ăn dùng hằng ngày, muốn thứ gì đó gọn, không chiếm không gian khi không dùng, và có thể kéo ra kéo vào dễ dàng — Ghế Ponti là lựa chọn tôi sẽ gợi ý đầu tiên.
Nếu bạn cần ghế ngồi làm việc toàn thời gian hoặc ghế ngả lưng xem phim — không phải cái này.
Xem thêm thông số và hình thực tế của Ghế Ponti tại đây. Chúng tôi cũng có Ghế 646 — cùng triết lý thiết kế nhưng với tỷ lệ rộng hơn một chút, phù hợp hơn nếu bạn muốn cảm giác “có chỗ để ngồi” hơn là “ghế thanh mảnh”.
Tám tháng là đủ thời gian để một chiếc ghế chứng minh bản thân. Và cũng đủ thời gian để nó bắt đầu có “tính cách” riêng — cái mà đồ gỗ thật mới có được theo năm tháng. Đó là điều review này muốn ghi lại: không phải ấn tượng đầu tiên, mà là ấn tượng sau khi đã thực sự sống cùng nó.
Đọc thêm
- Ghế Ponti: Câu Chuyện Về Một Chiếc Ghế Không Chịu Già
- Ghế Gỗ Để Được Bao Lâu? Câu Trả Lời Thật Từ Người Làm Nghề
- Gio Ponti và Triết Lý Thiết Kế Nội Thất: Khi “Nhẹ” Không Phải Là Yếu
Bạn đang tìm ghế cho không gian của mình?
Mộc Linh làm đồ gỗ đặt theo yêu cầu — ghế ăn, armchair, bàn ăn nguyên khối. Xem thêm tại trang sản phẩm, hoặc đến xưởng trực tiếp để ngồi thử và trao đổi với người làm ra chúng.